Chelsea không xứng đáng? Hãy hỏi định mệnh!
Nhưng vở kịch của số phận đã bắt đầu từ phút 28, đêm Stamford Bridge 15/3. Chelsea thắng Napoli tới 4-1, trong trận đấu mà bộ đôi lẽ ra phải đóng vai trò phòng ngự: Ivanovic và Terry bỗng còn làm tốt hơn nhiệm vụ của những hậu vệ. Chelsea cứ thế lầm lũi tiến, cho đến khi họ chạm mặt Barca.
Và bây giờ, khi Chelsea đã ngự trị trên đỉnh châu Âu, sau một trận chung kết mà mọi chỉ số chuyên môn đều chỉ ra họ xứng đáng là kẻ thua cuộc (sút ít hơn Bayern tới… 34 quả, cầm bóng ít hơn, tạo ra ít cơ hội hơn…), những bại tướng mà The Blues đã bỏ lại trên chặng đường đăng quang dễ nảy sinh cảm giác: Chelsea đã lên ngôi nhờ một nụ hôn của Thần may mắn. Không dám phủ nhận kết luận này. Bởi công bằng mà nói, nếu định mệnh là thứ sức mạnh vô hình đã nâng bước Chelsea, thì may mắn luôn là bạn đồng hành quen thuộc nhất.
Tại sao không đối diện với những thực tế: Chelsea đã mạnh đúng thời điểm những đối thủ của họ tự suy yếu? Trong trận chung kết, hàng thủ Chelsea cản phá tới 11 cú sút của Bayern, số lần cản phá nhiều nhất trong một trận đấu tại Champions League mùa này. Trước Barca, Chelsea cho thấy tiqui-taca cũng có thể hóa giải. Gặp Napoli, bản lĩnh của The Blues cũng lên tiếng đúng lúc. Nếu không có thứ bản lĩnh ấy, Chelsea thậm chí đã có thể thua thêm sau khi bị Bayern vươn lên dẫn trước. Nếu không có sự tỉnh táo, lỳ lợm, Chelsea làm sao vượt qua nỗi ám ảnh trên chấm luân lưu, làm sao có thể chịu được sức ép kinh khủng của Bayern trong trận chung kết?
4 trận chung kết Champions League tại Munich đều chứng kiến 4 CLB lần đầu tiên vô địch. Lịch sử tạo ra những kịch bản kinh điển mà kẻ thắng, người thua đều chỉ có thể tặc lưỡi: Vì tất cả đều đã là định mệnh…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét